Trường tiểu học Nam Đào - Nam Trực - Nam Định
Untitled Document
Hôm nay là thứ Sáu ngày 15/12/2017
Untitled Document
Nhà trường
   Giới thiệu
   Lịch sử phát triển
   Thi đua khen thưởng
  Các tổ chức Đoàn thể
   Hội cha mẹ học sinh
   Xã hội hoá giáo dục
   Thư viện ảnh
   Video Clip
 
Giáo viên
   Danh sách giáo viên
   Danh hiệu thi đua
 
Học sinh
   Danh sách lớp
   HS giỏi cấp tỉnh, huyện
   Tra cứu điểm khảo sát HSG
   Tra cứu điểm thi HSG
 
Liên kết Website
Thống kê
 Đang truy cập: 7 người
 Đã truy cập: 733630 lượt
    - Hôm nay: 188 lượt
    - Tuần này: 1543 lượt

 

 

 
NHỚ VỀ CÔ GIÁO CŨ
Đăng bởi : Nguyễn Thuỳ Linh (17/11/2017)
Mỗi chúng ta đều trải qua tuổi học trò với biết bao kỉ niệm vui buồn. Tôi rất thích một câu nói : “ Có những khoảnh khắc chỉ thoáng qua nhưng nó sẽ theo ta đến hết cuộc đời” . Với tôi, khoảnh khắc không thể nào quên gắn liền với hình ảnh chiếc bảng phụ trong lớp học ngày ấy…

 Đó là năm tôi học lớp Ba trường làng, cũng trong tiết trời đầu đông với cái nắng hanh hao như bây giờ. Chỗ tôi ngồi ở gần cửa sổ nên mỗi buổi sáng ánh nắng lại lọt qua khe cửa chiếu thẳng vào mặt tôi. Cái nắng đầu đông làm hanh nẻ, làm sổ mũi nhức đầu nhưng lại không gây cảm giác oi nóng nên tôi chẳng mấy khi để ý. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi nhớ đến cái nắng mùa đông ấy nếu không có giờ chính tả hôm đó. Tôi mải miết viết trên trang vở theo lời cô giáo đọc và cũng như mọi lần chẳng để ý là ánh nắng lại đang len qua khe cửa chiếu vào mình. Tiếng cô giáo vẫn đều đều và tôi vẫn cặm cụi… Nhưng rồi tôi bỗng thấy không còn cảm giác nong nóng, hanh nẻ nữa. Hình như có một bóng râm dịu mát đã chặn ánh nắng lại. Tôi ngước mắt nhìn lên và thấy trên cửa sổ là chiếc bảng phụ . Ai đã đặt chiếc bảng phụ vào vị trí ấy? Vừa lúc tôi ngước lên thì thấy bàn tay cô giáo rời khỏi chiếc bảng phụ. Cô quay lại nhìn tôi như muốn kiểm tra xem ánh nắng còn lọt vào không, bắt gặp ánh mắt tôi, cô khẽ mỉm cười và quay gót đi lên. Giọng cô vẫn đều đều, cả lớp vẫn chăm chú chép bài… Có lẽ chỉ có tôi biết rằng cô giáo đã lặng lẽ chuyển tấm bảng phụ từ bàn giáo viên xuống ô cửa sổ chỗ tôi ngồi. Cô giáo của tôi vẫn đọc bài đều đều, dường như cô không còn nghĩ đến việc cô vừa làm cho tôi, chỉ có tôi là ngước nhìn theo cô mãi và cảm thấy có điều gì đó ấm áp nảy nở trong tim mình.

 Hình ảnh chiếc bảng phụ dựng bên cửa sổ năm nào vẫn in sâu trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ. Sau này càng lớn lên và nhất là giờ đây- khi đã trở thành một cô giáo tiểu học- tôi mới càng thấm thía sâu sắc hành động của cô giáo khi đó. Hành động nhỏ nhưng đã làm nên cả một nhân cách lớn.  Ai cũng có thể nhìn thấy ánh nắng chiếu vào tôi nhưng chỉ có cô giáo mới đủ tình yêu thương để nhận ra.  Nhìn thấy  và nhận rachính là sự khác biệt. Cô lặnglẽ âm thầm chăm chút cho từng đứa học trò và có lẽ cô không biết hành động trong tích tắc đó của cô đã làm tôi xúc động đến thế. Và cũng từ ngày đó cho đến những năm tháng đi học sau này, tôi luôn chọn chỗ ngồi gần cửa sổ như một thói quen tự nhiên. Tôi ngồi bên cửa sổ và luôn hình dung ra tấm bảng phụ của cô giáo năm xưa che nắng cho tôi. Tấm bảng phụ trống trơn không một chữ viết nhưng đã viết nên bao điều. Tôi chợt nghĩ đến hình ảnh những con sóng nhỏ ngày đêm lặng thầm vỗ về mà làm mòn vách đá. Còn cô giáo của tôi, bằng những hành động nhỏ, lại làm đầy dần một ước mơ cháy bỏng trong tôi- ước mơ được trở thành cô giáo. Tấm bảng phụ của cô giáo năm nào đã dạy tôi hai chữ Tấm lòng. Sống trong cuộc đời ai cũng cần có một tấm lòng nhưng đã là người thầy thì tấm lòng càng phải sáng trong, thánh thiện hơn nữa.

Có đôi khi nghĩ về nghề  thiêng liêng mà mình đã chọn, tôi chợt lo lắng tự hỏi rằng: Liệu trái tim tôi có đủ rộng để yêu thương, che chở cho tất cả học trò của mình? Liệu tôi có thể gieo vào lòng học trò những mơ ước như cô giáo của tôi ngày xưa không? Trên tấm bảng phụ năm nào không ghi những điều tôi phải làm để trả lời được những câu hỏi đó nhưng tôi luôn nhìn thấy trên đó hình ảnh của cô giáo năm xưa, hình ảnh của tôi bây giờ và hình ảnh của tôi tương lai.

Cuộc đời nhà giáo của tôi còn dài, sẽ còn nhiều lớp học trò qua bàn tay tôi dìu dắt. Tôi mong sao cho trái tim mình luôn tràn đầy tình yêu nghề và tình yêu con trẻ để có thể gieo vào tâm hồn của trẻ những điều ấm áp, yêu thương, những kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào như cô giáo của tôi năm xưa. Nếu làm được như vậy thì đó sẽ là điều hạnh phúc nhất với tôi…

Nguyễn Thùy Linh - GV trường tiểu học Nam Đào

  Các bài viết khác:

 
Bài thơ “Nghề cao quý” - Ông Lê Công Khanh - PCT Hội khuyến học thị trấn Nam Giang tặng các thầy cô giáo (10/05/2016)
 
Tham quan di tích lịch sử địa phương - một trải nghiệm nhiều cảm xúc (07/03/2016)
 
LỊCH SỬ NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11 (13/11/2015)
 
Mùa hoa phượng nở (23/06/2015)
 
SUY TƯ CHUYỆN NGHỀ TRONG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM (13/11/2014)
 
MÙA THU VÀ MÁI TRƯỜNG (02/10/2014)
 
CẢM XÚC NGÀY KHAI TRƯỜNG (30/09/2014)
 
THẬT HẠNH PHÚC KHI LÀ NGƯỜI ĐI GIEO “ HẠT GIỐNG TÂM HỒN ” (30/09/2014)
 
Giáo viên chủ nhiệm lớp với công tác giáo dục đạo đức cho học sinh tiểu học (14/02/2014)
 
TẬP SAN SỐ ĐẶC BIỆT CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20 THÁNG 11 (03/12/2013)
 
Một số biện pháp nhằm nâng cao chất lượng môn toán (phần giải toán) ở tiểu học (02/04/2013)
 
Tặng các thầy giáo, cô giáo nhân ngày nhà giáo Việt Nam (14/11/2012)
 
Phương pháp dạy HS lớp 1 nhanh biết đọc Tiếng Việt (24/04/2012)
 
ĐỔI MỚI CÔNG TÁC QUẢN LÝ NHẰM NÂNG CAO CHẤT LƯỢNG GIÁO DỤC TIỂU HỌC (19/12/2011)
 
Viết sáng kiến kinh nghiệm một hoạt động chuyên môn cần được khích lệ (12/12/2011)
 
Lặng lẽ con đò (07/12/2011)
 
Tâm sự tháng năm (03/12/2011)
 
Cô giáo với mùa thu (25/11/2011)
 
Cha tôi (16/11/2011)
 
Mùa thu kỷ niệm (12/11/2011)
 
Trang:  1  2  
 
 
Untitled Document
Hòm thư nội bộ
Untitled Document
Tiêu điểm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Hỗ trợ trực tuyến
 
Bạn có thể liên hệ trực tuyến qua Yahoo Messenger
 
vietchieu
Vũ Viết Chiểu
 

 

Untitled Document
.
Bản quyền thuộc về trường tiểu học Nam Đào
Địa chỉ: Thị trấn Nam Giang huyện Nam Trực tỉnh Nam Định - ĐT: 0913.828.059
Design by Viet Chieu
.